* Giá nhà Trung Quốc tiếp tục giảm; giá nhà thứ cấp tại các thành phố cấp 1 giảm 3,7% trong tháng 7/2026 so với cùng kỳ.
* 245.000 căn nhà bị đưa ra đấu giá trong 7 tháng đầu năm 2026, nhưng chỉ khoảng 36,2% bán được.
* Nhà đấu giá được bán trung bình chỉ khoảng 73% giá thẩm định, tức giảm khoảng 27%.
* Một số trường hợp đấu giá lần 2 còn phải giảm giá tiếp.
* Đáng chú ý, bài viết dẫn thông tin cho rằng đến tháng 4/2026 có khoảng 8 triệu người bị đưa vào danh sách nợ xấu do không trả được khoản thế chấp, khoảng 60% dưới 35 tuổi. Tuy nhiên, con số 8 triệu này trong bài được dẫn từ một cây bút/bình luận viên, nên nên xem là thông tin được dẫn lại, không nên hiểu ngay là số liệu thống kê chính thức của Trung Quốc.
Cái nguy hiểm nhất là vòng xoáy:
Giá nhà ↓ → tài sản thế chấp ↓ → người vay khó trả nợ → ngân hàng/tòa án thu hồi nhà → bán tháo → nguồn cung giá rẻ tăng → giá nhà tiếp tục ↓
Đây chính là lý do giá giảm chưa chắc là đáy. Khi người mua không còn tin rằng mua hôm nay sẽ bán được ngày mai, họ sẽ tiếp tục đứng ngoài.
Một ví dụ trong bài rất dễ hình dung: một người mua nhà 1,1 triệu NDT, sau đó nhà bị đấu giá lần hai chỉ còn 560.000 NDT nhưng vẫn còn khoảng 190.000 NDT nợ ngân hàng. Tức là mất nhà chưa chắc đã hết nợ.
Nếu nhìn sang Việt Nam thì bài học lớn nhất không phải “BĐS Trung Quốc giảm thì Việt Nam cũng giảm”, mà là:
Bất động sản đáng sợ nhất không phải lúc giá giảm 10–20%, mà là lúc muốn bán cũng không có người mua.
Với nhà đầu tư dùng đòn bẩy, thanh khoản quan trọng hơn giá trên giấy. Một tài sản được định giá 5 tỷ nhưng bán mãi không được thì trên thực tế chưa chắc “giàu” bằng tài sản 4,5 tỷ có người mua ngay.
Đặc biệt, cần theo dõi 3 thứ: giá nhà thực tế – lượng giao dịch – nợ xấu ngân hàng. Khi cả ba cùng xấu, đó mới là tín hiệu đáng lo.